Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Hay. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013

Truyện Ngắn : NHƯNG TẠI VÌ...EM YÊU ANH



Truyện Ngắn : NHƯNG TẠI VÌ...EM YÊU ANH

My nhấc cánh cửa số máy bay nhìn ra, Cô đang bay trên những đám mây trắng mịn màng khổng lổ tựa như một cánh đồng bông bất tận. Bảng điện tử mới nguyên trên máy bay báo đã đi được 2/3 chặng đường. Vậy là chỉ còn 30 phút nữa cô sẽ ở cùng một thành phố với anh. Cô kéo tắm chăn mỏng màu đất, mơ màng chìm vào giấc ngủ. My không hề báo trước với anh về chuyến đi này, cô muốn Anh bất ngờ.

Đọc thêm »

Truyện ngắn cảm động về Cô bé Xuân Linh làm cảm động cả đất trời


Truyện ngắn cảm động : Cô bé 16 tuổi làm cảm động cả trời đất
Đây là một câu truyện có thật và đã được Đài truyền hình Trung ương Trung Quốc chuyển thể thành một bộ phim truyền hình 100 tập về 100 tấm gương tốt cảm động  lấy tên phim là “Câu chuyện của chúng tôi” để giáo dục thế hệ trẻ Trung Quốc, câu chuyện về Xuân Linh được dựng lại ở tập mười sáu. Hãy cùng đọc và cảm nhận :(

Ngày 24/8/1998, một đám tang vô cùng đặc biệt được tổ chức tại huyện Gia Tường, tỉnh Sơn Đông (Trung Quốc). Người chết là một cô gái mới 16 tuổi trên là Thẩm Xuân Linh.

Truyện ngắn cảm động : Cô bé 16 tuổi làm cảm động cả trời đất
Nhưng cô được nhận những nghi lễ long trọng nhất của làng, những người anh trai của cô mặc tấm áo tang chỉ được mặc khi đưa tang cha đẻ. Anh trai cô quỳ rất lâu trước linh cữu em gái, người trong làng ai cũng đeo băng tang.

Nhưng không ai biết rằng, cô gái mười sáu tuổi này thực ra không hề có máu mủ ruột thịt gì với những người còn sống, cũng như với dân làng này, thậm chí cô chỉ là một đứa con gái riêng của mẹ kế mà ngay cả tên trong sổ hộ khẩu của làng cũng không có.


Tôi là con ruột của gia đình này

Tháng 6 năm 1994, mẹ của Thái Xuân Linh góa chồng, đem Xuân Linh và đứa em trai từ Long Châu Tập, huyện Phạm Trạch, tỉnh Sơn Đông (TQ) sang huyện Gia Tường với gia đình mới. Bố dượng của Xuân Linh làm nghề thợ mộc, tên là Thẩm Thụ Bình, tính tình hiền lành đôn hậu.

Bố dượng có cha mẹ già 70 tuổi, và bốn đứa con trai còn đang đi học. Trong đó anh con cả Thẩm Kiến Quốc đang học Đại học Giao thông ở Tây An. Ba cậu con trai còn lại học trường phổ thông trong huyện.

Gánh nặng gia đình quá lớn, nhưng bố dượng cô giỏi nghề thợ mộc, trong nhà cũng chỉ chi tiêu dè sẻn, nên cuộc sống gia đình cũng tạm đủ.

Khi ba mẹ con Thái Xuân Linh gia nhập đại gia đình ấy, cả nhà đều vui vẻ chào đón, hay có thể bởi nhà toàn đàn ông, giờ có một cô em gái mới, cả ông bà nội lẫn bố dượng đều rất yêu quý Xuân Linh.

Khi đó, Linh chỉ vì bố mất, nhà nghèo khó, cô đành bỏ học ở nhà. Bố dượng dứt khoát đưa tiền cho cô đi học trở lại. Trong nhà vốn đã bốn đứa con đi học, giờ thêm Xuân Linh, gánh nặng càng lớn. Ông bố dượng chỉ có cách dành thời gian làm thêm lúc nông nhàn mới đủ cho chi tiêu trong gia đình.

Xuân Linh vô cùng trân trọng cơ hội được đi học, ngay học kỳ đầu tiên quay lại trường, cô đứng thứ ba trong khối. Ngoài học tập, cô lo liệu việc nhà, lúc nào rảnh rỗi thì giặt quần áo cho các anh, vác gỗ cho bố dượng, ông bố dượng thường khen ngợi:

- Bố thật là có phúc mới có đứa con gái ngoan ngoãn thế này.

Thời gian hạnh phúc chẳng bao lâu, đầu mùa hạ năm 1995, bố dượng cô trong lúc làm công trình đã ngã từ tầng ba xuống, bị liệt giường. Cột trụ trong gia đình đã gẫy, nguồn kinh tế chính của gia đình bị cắt đứt, và tiền chữa bệnh của bố dượng cô đã mang lại một khoản nợ rất lớn cho gia đình.

Thật đáng tiếc, khi mẹ Xuân Linh được bác sĩ cho biết, bệnh của chồng mới sẽ không bao giờ khỏi, cả đời nằm liệt giường, mẹ cô đã rất đau khổ. Bà không thể chịu đựng nổi sự rủi ro liên tiếp từ hai đời chồng, lại biết không gánh vác được một gánh nặng quá lớn từ gia đình chồng, mất hết hy vọng và niềm tin vào cuộc sống.

Bà ôm đứa con trai nhỏ ra đi, bỏ lại một nhà đầy người già, bệnh tật, trẻ con cho dù Xuân Linh năn nỉ, cầu xin mẹ như thế nào.

Thấy bố như thế, người con trai thứ hai định xin nhập ngũ, ông bố không đồng ý bởi anh thứ hai và thứ ba sắp cùng thi tốt nghiệp phổ thông, thành tích luôn đứng đầu trường.

Người con thứ ba cũng đòi bỏ học, muốn đi làm để gánh vác gia đình.

Vào lúc cả nhà bàn cãi, Xuân Linh đề nghị cho em nghỉ học, thay mẹ chèo chống gia đình này. Bố dượng cô rơi nước mắt, ngay cả ông bà nội cũng khóc. Bố dượng cô đau khổ nói:

- Xuân Linh, bố xin lỗi con! Các anh con đã học chừng đó năm rồi, giờ bỏ đi uổng phí quá, bố biết là làm thế con sẽ thiệt thòi

Ba người anh trai đều nắm chặt tay em gái, cùng thề với bố, cho dù sau này ai thi đỗ đại học, cũng đều nhớ công người em gái.

Mẹ Xuân Linh bỏ đi, nguồn kinh tế của gia đình lại mất hẳn chút hỗ trợ cuối cùng. Ông bà nội đều thở dài, bố dượng gạt nước mắt, các anh trai Xuân Linh cũng lo âu, cả nhà rơi vào tình trạng thấp thỏm bất an, buồn thảm. Những người làng an ủi cô bé:

- Ở đây cháu không có người thân, hay là cháu quay về nhà ông bà ở bên Phạm Trạch đi!

- Không, cháu không đi được, mẹ cháu bỏ đi rồi cháu không thể cũng bỏ đi nốt!

Xuân Linh nói với bố dượng:

- Bố ạ, mẹ con bỏ đi rồi, là mẹ con nhẫn tâm; nhưng con hứa con không bao giờ bỏ nhà đi, con sẽ ở lại đây cùng vượt qua hoạn nạn với mọi người, từ hôm nay con xin được là con đẻ của bố!

Năm đó, Xuân Linh mới 12 tuổi, đổi từ họ Thái sang họ Thẩm.

Làm đồng, việc nhà, chăm sóc người lớn, tất cả mọi việc Xuân Linh đều gánh vác, cô bé làm việc như một phụ nữ thực thụ trong một gia đình nông dân, thức dậy lúc mặt trời mọc, trời tối hẳn mới nghỉ ngơi, cẩn trọng tính toán từng món một trong gia đình để lo liệu qua ngày.

Xuân Linh biết, để gia cảnh đỡ khó, thì sức khỏe của bố phải tốt lên, cho nên vào những lúc nông nhàn, cô bé không quên chăm sóc chu đáo cho bố. Mùa hè năm 1996, thời tiết nóng bức, bệnh tình bố dượng cô nặng lên, Xuân Linh quyết định đưa bố lên nằm viện trên thành phố Tề Ninh.

Thu xếp xong việc nhà, cô kéo bố lên thành phố chữa bệnh. Đường đất 80 km, cô kéo xe hết đúng hai ngày một đêm. Khi đến nơi, chân cô đã lở ra, vai kéo sưng u lên một cục lớn.

Để tiết kiệm tiền, Xuân Linh đã ngủ trong nhà để xe đạp của bệnh viện, người trông xe tưởng cô là ăn mày, đã mấy lần xua cô ra ngoài. Xuân Linh đành kể hết sự tình, ông già trông xe cảm động quá, không chỉ cho cô mang chiếc xe kéo đặt vào tận bên trong nhà xe, còn kiếm cho cô một cái màn chống muỗi.

Dưới sự chăm sóc của con gái nhỏ, bệnh của bố dượng cô dần ổn định hơn, cô lại kéo bố về quê trên chiếc xe ấy.

Vừa về đến quê, là vào vụ thu hoạch lúa mạch, các anh đều đang ở trường, ông bà nội chỉ có thể giúp cô nấu cơm và bó những túm lúa, thế là hơn bảy mẫu đất lúa mạch đang chín, lại một mình Xuân Linh cắt. Để kịp thu hoạch, suốt mấy ngày liên tục cô bé ngủ lại ngoài ruộng lúa, mệt tới mức không chống đỡ nổi nữa thì nằm ngủ luôn trên lúa mạch, ngủ dậy lại cắt tiếp.

Vì quá lo lắng, lại vì lao lực, miệng Xuân Linh nở những mụn nước nhỏ, tay chân xước máu. Thật sự cô bé đã kiệt sức, còn lại hai mẫu lúa mạch nữa.

Đều là lương thực gia đình trông vào đó!

Truyện ngắn cảm động : Cô bé 16 tuổi làm cảm động cả trời đất
Cô bé bất lực đứng giữa ruộng lúa mạch khóc nức nở không thành tiếng, khóc tới mức hàng xóm chung quanh thấy thương hại quá, bèn tới năm tay mười tay giúp cô gặt nốt mảnh ruộng.

Đợt thu hoạch khó nhọc đó đổi lại được lương thực đủ ăn cho cả gia đình.

Anh thứ hai đã đỗ kết quả rất cao trong kỳ thi tốt nghiệp trung học, nhờ kết quả đó, anh được tuyển vào trường đại học Đồng Tề ở tận Thượng Hải.

Cầm giấy báo nhập học của anh thứ hai, Xuân Linh chạy như bay về nhà quên hết mệt nhọc, nhảy lên vui sướng. Nhìn đứa em gái vừa bé vừa đen, người anh thứ ba là Thẩm Kiến Văn rớt nước mắt tủi thân vì thi trượt đại học.

Thẩm Kiến Văn buồn rầu nói:

- Anh xin lỗi, em đã vất vả vì cả gia đình, mà anh lại thi trượt!

Vừa nói anh ba vừa khóc. Xuân Linh hốt hoảng nắm lấy tay anh:

- Năm nay thi trượt thì năm sau thi tiếp, anh đừng nản chí như thế!

Thẩm Kiến Văn quyết định không thi đại học nữa, ở nhà kiếm sống giúp em gái. Xuân Linh không đồng tình:

- Em chịu vất vả cũng chỉ vì muốn các anh học lên đại học mà thôi! Anh thất bại là em cũng thất bại!

Ba nghìn Nhân dân tệ học phí là gánh nặng quá lớn với cả gia đình. Vào lúc bất lực ấy, Thẩm Xuân Linh nghĩ đến chuyện đi bán máu.

Lần thứ nhất đến nơi bán máu, vì quá nhỏ tuổi, bác sĩ không đồng ý!

Lần thứ hai, cô nói dối tuổi mình, cuối cùng được bán 200 ml máu. Cầm được 400 tệ tiền bán máu, nỗi buồn bã của cô vẫn không bớt đi. Vì 400 tệ so với 3.000 tệ thì còn quá ít ỏi. Như cốc nước hắt vào đống lửa, chả thấm vào đâu.

Ba ngày sau, cô quay trở lại trạm y tế. Lần này, nói kiểu gì bác sĩ cũng quyết không lấy máu của Xuân Linh. Quá lo lắng, cô đành quỳ xuống cầu xin bác sĩ, và kể cho ông biết lý do.

Bác sĩ trầm ngâm rất lâu, cuối cùng ông thở dài bảo:

- Thôi được, chỉ một lần này thôi nhé! Lần sau cháu đừng đến đây nữa, cháu còn quá nhỏ, cơ thể còn đang phải lớn nữa!

Ông bác sĩ chỉ rút một lượng máu rất nhỏ tượng trưng, rồi móc túi ra đưa cho cô 700 tệ, làm Xuân Linh vô cùng cảm động.

Về nhà, Xuân Linh đưa tiền cho bố dượng, bố vội hỏi tiền ở đâu ra mà nhiều thế này, cô nói dối là đi vay người ta.

Bố cô cầm tay con xem xét, lại móc từ túi cô ra hai tờ giấy bán máu.

Cả nhà cô đều kinh hãi.

Nhưng số tiền đó còn lâu mới đủ được, dù chỉ một nửa học phí cho người anh.

Bố dượng cô quyết định bán đi một phần mảnh đất từ ngôi nhà cũ của họ, ông bà nội cũng bán ba cây dương vốn định dành gỗ để đóng quan tài cho ông bà sau này. Khi bố dượng không đồng ý bán ba cây dương, ông bà nói:

- Máu của Xuân Linh còn không tiếc, chúng tôi còn cần quan tài để làm gì nữa!

Dưới sự nỗ lực của toàn gia đình, tiền học cho anh hai, anh ba cuối cùng đã thu xếp xong. Để anh Thẩm Tiến Quân có thứ để lên trường, suốt mấy tối liền Xuân Linh thức khuya khâu vỏ chăn mới và giầy vải cho anh.

Vào lúc lên đường, Xuân Linh ra bến xe tiễn anh, cô nói:

- Anh ạ, nhà mình tuy nghèo, nhưng khảng khái, anh phải học cho ra học, anh đừng lo lắng chuyện ở nhà, cũng đừng tự khắc nghiệt với bản thân mình quá, anh cần tiền tiêu cứ viết thư về cho nhà nhé, em sẽ lo cho anh!

Truyện ngắn cảm động về Cô bé 16 tuổi Xuân Linh làm cảm động cả trời đấtThẩm Tiến Quân không nén được, ôm lấy đứa em nhỏ vào lòng, cảm động trào nước mắt.

Có thể bỏ rơi cha, không được phép bỏ rơi em

Những người anh lên đường đi học rồi, Xuân Linh bắt đầu tính toán xem làm cách nào kiếm tiền để chữa bệnh cho bố, lo học phí cho các anh trai. Ban đầu, cô định theo chân các chị trong làng ra ngoài đi làm kiếm tiền, nhưng ở nhà còn hai người già và một người bệnh đều cần chăm sóc, cô chỉ có thể ở lại. Cân nhắc kỹ, cô quyết định trồng bông.

Trồng bông không giống như trồng những cây khác, không chỉ phí sức trồng trọt, ngay khoản phun thuốc sâu cho bông cũng rất nguy hiểm, nhưng Xuân Linh tính nhẩm ra, một năm trồng bông có thể thu lãi được 8-9 nghìn Nhân dân tệ (16-18 triệu VND), cô không trù trừ bắt tay vào làm ngay.

Cô háo hức trồng xuống cây bông, nhưng chẳng mấy lâu, khu vực Lỗ Tây Nam (mấy huyện thuộc Sơn Đông) gặp dịch sâu xanh trên lá bông (Helicoverpa armigera) tràn tới, vụ dịch làm Xuân Linh cuống quýt, cô bé người còn chưa cao bằng ngọn cây bông đã cõng bình xịt thuốc sâu nặng hơn 20kg sau lưng đi dọc ruộng bông để xịt thuốc.

Cô nghe người ta nói, lúc chính ngọ thời tiết nóng nực nhất, là lúc trừ sâu có hiệu quả lớn nhất. Cô liền chọn lúc giữa trưa nắng to đi phun thuốc sâu, mặt trời rát bỏng trút nóng xuống cánh đồng bông hầm hập như một lò hấp khí nóng, làm Xuân Linh không thở nổi. Cô chỉ có thể chạy phun một hàng rồi chạy ra hít thở không khí. Một ngày vào lúc chính ngọ, vì thùng thuốc sâu bị rò chảy, cô trúng độc, ngất đi.

Người làng khiêng Xuân Linh về. Lúc tỉnh lại, cô không để ý đến sự ngăn cản của người bố nằm liệt giường, lại đòi chạy ra ruộng bông luôn. Năm đó, bông được mùa thu hoạch lớn, nhưng vì thế mà giá thu mua bị dìm xuống rất thấp, và Xuân Linh vẫn không thể kiếm được khoản tiền như cô mong muốn.

Đầu óc thông minh của Xuân Linh lại suy tính, cô đang nghĩ có cách nào kiếm được tiền nhanh nhất. Lúc nông nhàn, cô đã từng theo người làng đi thu mua hoa hòe, cành liễu (dùng như sợi bàng, sợi chiếu cói của VN), cũng từng đi bán mũ nan, đậu tương. Sau này, cô nghe người ta nói táo Tứ Thủy ở huyện bên rất rẻ, cô lại cùng ông bác trong làng đi Tứ Thủy buôn táo.

Hàng ngày, sau bữa tối, cô kéo xe kéo lên đường, lúc trời hơi rạng thì tới được vườn táo, chất đầy xe táo rồi quay về ngay. Đàn ông thanh niên kéo một xe, cô cũng kéo một xe. Dọc đường, người ta đều ăn táo giải khát, cô thì chưa từng ăn một quả táo nào, ngay cả những quả dập nát cũng giữ lại phần bố, cho ông bà ăn.

Anh thứ tư Thẩm Kiến Hoa thấy đứa em 14 tuổi vất vả như thế, quá áy náy, quyết định bỏ học và cũng trốn nghĩa vụ quân sự, ở nhà kiếm sống thay em.

Xuân Linh khuyên anh thế này:

- Em hâm mộ nhất trên đời này là quân nhân, anh ở nhà rồi sau này anh sẽ ra sao? Anh cứ đi đi, em vẫn còn chống đỡ gia đình này được.

Ngày anh tư lên đường, Xuân Linh rút từ trong túi ra một ít tiền lẻ nhàu nát dúi vào tay anh trai:

- Đây là 80 tệ, tiền em dành riêng ra, anh giữ lấy để tiêu vặt, vào bộ đội rồi anh nhớ cố gắng.

Thẩm Kiến Hoa mắt rưng rưng.

Mùa xuân năm 1997 là mùa xuân vui sướng hạnh phúc nhất của Xuân Linh. Tết năm đó, ngoài người anh thứ tư đang ở bộ đội, cả ba anh trai đều quay về nhà ăn tết. Và ai cũng mang quà về cho cô em gái. Người anh cả là sinh viên mang tặng em một bộ quần áo mới, người anh thứ hai cũng là sinh viên tặng em một chiếc khăn màu hồng, người anh thứ ba đang ôn thi cũng mua cho em một hộp kem trang điểm.

Xuân Linh ôm tất cả quà vào lòng vui sướng, nhảy lên cười, lúc đó cô bé quay trở lại vẻ ngây thơ con nít vốn có. Bố gọi ba đứa con trai đến bên giường:

- Các con phải báo đáp cho Linh, vì nó đã quá khổ sở rồi. Ngày sau các con trưởng thành, các con có quyền quên bố đi, nhưng không bao giờ được phép quên Xuân Linh.

Tình thân vĩnh viễn

Công việc nhà nông bận rộn, nhưng Xuân Linh không quên bệnh của bố dượng, hễ có hy vọng, ngại gì đường xa núi cao, cô đều kéo bố đi. Trời xanh không phụ người có công, bệnh của bố dượng đã đỡ hơn rất nhiều, đã có lúc ông chống được gậy đứng lên. Những người anh học hành tấn tới. Anh cả Thẩm Kiến Quốc sau khi tốt nghiệp đại học đã thi đỗ để học tiếp Thạc sĩ.

Người anh thứ tư Thẩm Kiến Hoa đã được vào Đảng trong quân ngũ, được đề bạt lên làm trung đội trưởng. Tháng 9/1997, người anh thứ ba Thẩm Kiến Văn cũng thi đỗ cao đẳng, được Học viện Đông y Sơn Đông nhận vào học.

Tháng 3/1998, bà nội bỗng dưng bệnh nặng, lúc lâm chung, bà cụ nắm chặt lấy tay Xuân Linh nói: “Xuân Linh, cả đời bà chẳng có gì tiếc nuối, vì đã có một đứa cháu ngoan như cháu, bà chỉ thương xót cháu thôi!” Nói rồi bà lần từ dưới gối ra một chiếc vòng tay bằng ngọc đưa cho Xuân Linh, Xuân Linh không dám cầm. Ông nội nói: “Xuân Linh, đấy là thứ bà nội định để dành cho cháu dâu đầu, nhưng bà nội nghĩ, cái vòng này nên để dành cho cháu, cháu hãy nhận cho bà mãn nguyện đi!”. Xuân Linh nuốt nước mắt rưng rưng nhận lấy.

Sau khi bà nội mất, người anh thứ tư viết thư về, nói sẽ chuẩn bị thi vào trường quân sự, nhưng khi biết bà nội vừa mất, trong nhà đã lo liệu hết tiền, anh bèn quyết định bỏ cuộc. Xuân Linh đọc thư, lo lắng, cô liền tìm người nhờ gửi thư cho anh trai khuyên ngăn, và gửi kèm theo đó 200 tệ, để anh trai mua sách vở ôn thi. Cô nói: “Anh ạ, thi vào trường quân sự là việc lớn cả đời anh, đừng để khó khăn trước mắt làm ngăn cản việc cả đời”.

Đúng lúc đó, mẹ Xuân Linh đã bỏ đi biệt tăm tích lâu nay, bỗng gửi thư về cho cô, thì ra mấy năm nay, mẹ cô bỏ đi rồi đã làm một tờ giấy li hôn giả mạo với bố dượng, rồi sang huyện Bình Dương ăn ở với một ông có tiệm thực phẩm, cuộc sống khá sung túc. Mẹ cô nghe qua người khác mới biết con gái mình mấy năm nay chịu cực khổ vô vàn, trong lòng bà rất ăn năn. Mẹ cô gửi thư tới muốn bảo con gái bỏ sang huyện Bình Dương, hứa sẽ tìm cho cô một gia đình đàng hoàng để gả chồng.

Đọc lá thư của mẹ, Xuân Linh nước mắt dào dạt, rất muốn được sống một cuộc sống đơn giản vô lo của một cô con gái bên cạnh mẹ. Nhưng cô cũng không thể nào bỏ rơi gia đình này, cái gia đình nghèo khổ hoạn nạn, nhưng cả nhà đều chân tình yêu thương cô!

Bố dượng biết con gái khó xử, khuyên cô:

- Xuân Linh, đi tìm mẹ con đi! Bố không trách con, cả nhà ta đã khổ, kéo theo cả đời con khổ theo thì bố không nỡ lòng nào!

Xuân Linh cắn chặt môi, quỳ xuống trước giường bệnh của bố:

- Bố ạ, khổ sở nữa con cũng chịu được, bố đừng đuổi con đi!

Xuân Linh nhờ người viết thư trả lời mẹ rằng, cô không muốn theo mẹ.

Một ngày tháng 9/1998, vì muốn kiếm tiền cho anh trai thứ tư ôn thi, cô lại nghĩ đến việc đi bán máu. Sau rất nhiều lần cầu xin, cuối cùng bác sĩ đã đồng ý, lấy 300ml máu của cô. Vốn thân thể gầy gò yếu ớt vì thiếu dinh dưỡng, giờ Xuân Linh càng yếu.

Nhưng cô lấy lại tinh thần, đi ra bưu điện gửi mấy trăm tệ đó cho anh. Lúc liêu xiêu qua đường, vì không còn tinh thần để ý kỹ, cô bị một xe tải lớn chở các cuộn sắt gạt ngã, bánh xe lớn nghiến qua người Xuân Linh.

Tin dữ đến, ông nội cô không chịu đựng nổi, đổ bệnh liệt giường, bố dượng Xuân Linh cũng ngất đi nhiều lần. Người anh thứ ba Thẩm Kiến Văn là người đầu tiên biết tin này, anh chạy về nhà, chỉ còn biết khóc bên thi thể em.

Người anh thứ hai Thẩm Kiến Quân nhận được điện báo, suốt hai ngày đi tàu về không ăn không ngủ, khóc từ Thượng Hải về đến Sơn Đông.

Ở tít tận Tây An, người anh cả Thẩm Kiến Quốc đang học thạc sĩ được tin cũng khóc rụng rời, không thể về dự đám tang được, anh điện về nhà: “Em gái yêu quý, em dùng tấm lòng người mẹ để gánh vác cả gia đình này, dùng đôi vai yếu ớt để dựng lên một niềm hy vọng, cả gia đình mãi mãi yêu em.”

Vừa nhận được giấy báo nhập học của Học viện Lục quân Quế Lâm, người anh thứ tư Thẩm Kiến Hoa cũng đồng thời nhận tin em chết, anh ngã ngất đi trên thao trường. Tỉnh dậy liền vội vã về quê.

Nhưng ở quê, những người chết trẻ vị thành niên không được phép tổ chức đám ma, ngay cả nghĩa trang của dòng họ cũng không được phép vào chôn cùng.

Xuân Linh đến đây sống bốn năm, họ tên thì đã đổi, nhưng hộ khẩu thì không có, ngay cả tư cách là dân chúng của địa phương cũng không có, không được coi là người làng. Nhưng những người già trong làng cảm động trước cuộc đời hiếu nghĩa của Xuân Linh. Người già nói, đứa con gái tốt đẹp thế, chết rồi thì tại sao còn phải để nó phải chịu tức tưởi nữa.

Nhà văn Lưu Hồng, người đã từng đến viết bài phỏng vấn Xuân Linh hồi trước cũng đến dự tang lễ, và viết một bài ai điếu cho cô bé:

“Em, là một đóa hoa giữa thung lũng, một vệt mây ở bên trời, lặng lẽ đến, lại lặng lẽ đi.

Đôi vai nhỏ gánh đầy tình người, tâm hồn nhỏ nâng đỡ cả gia đình, tuổi còn trẻ như thơ như họa, như tơ như khói, lại đầy gian nan khốn khó vất vả.

Em đi rồi, nhẹ như thế, như đám mây bên trời xa, câu chuyện để lại nặng như thế, ân tình cao như núi Thái Sơn...”.

Những người con gái đều có những son phấn của riêng mình, có lẽ Xuân Linh cả đời chưa chạm vào son phấn, nhưng cô vẫn là người con gái đẹp nhất.

Năm 2007, Đài truyền hình Trung ương Trung Quốc làm một bộ phim truyền hình 100 tập về 100 tấm gương tốt cảm động thời nay, lấy tên phim là “Câu chuyện của chúng tôi” để giáo dục thế hệ trẻ Trung Quốc, câu chuyện về Xuân Linh được dựng lại ở tập mười sáu.

Nguồn sưu tầm !

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

Truyện cười tình yêu ngắn hay và hài hước nhất

Truyện cười tình yêu ngắn hay và hài hước nhất

Truyện cười tình yêu ngắn hay và hài hước nhất.Truyện cười tình yêu ngắn hay nhất .Có rất nhiều những truyện cười hay về tình yêu rất ngắn gọn nhưng hài hước giúp chúng ta có thể có những phút giây giải trí thư giãn tốt. Bít tuốt xin tổng hợp một số truyện cười về tình yêu hay nhất.

Tổng hợp truyện cười tình yêu ngắn hay và hài hước nhất

Lời tỏ tình

Ngày xưa ở vương quốc nọ có 1 hoàng tử rất ư là đẹp zai, chàng yêu 1 nàng công chúa đẹp tuyệt trần. Nhưng khủng khiếp thay chàng phải chịu 1 lời nguyền của mụ phù thủy hung ác, chàng chỉ được nói 1 từ trong 1 năm, thế là chàng phải thầm thương trộm nhớ nàng trong suốt 8 năm để được nói lên 8 tiếng:
"ANH YÊU EM, EM LÀM VỢ ANH NHÉ" cuối cùng sau bao năm chờ đợi chàng đã đến quỳ trước mặt nàng mà thốt lên 8 tiếng ấy. Nàng công chúa nhìn chàng bằng đôi mắt tròn xoe kinh ngạc, nàng rút headphone ra khỏi tai rồi nói:
- Anh nói gì em nghe không rõ !?!

Tình yêu màu gì

Chàng: Đố em tình yêu màu gì?
Nàng: Em nghe người ta nói tình yêu màu hồng có khi lại màu đen. Đúng không?
Chàng: Không chính xác. Tình yêu có ba màu cơ bản : màu nho, màu lam và màu pha lê.
Nàng: Tại sao kỳ thế ?
Chàng: Này nhé, tình yêu ban đầu có màu nho, nói láy ra là... mò nhau, kế đến nó chuyển sang màu lam là...làm nhau và khi đến điểm đỉnh rồi thì là màu pha lê tức phê la !

Chú rể nhạy cảm

Chú rể ngắm nghía phòng cưới, nói với người bạn: "Chữ Hỷ sao rắc rối thế nhỉ, trông như trận đồ bát quái".
- Rắc rối thế nào? - người bạn ngạc nhiên.
- Thì... có nhiều đường ngang, ngõ dọc, nhưng lại toàn là đường cụt!
Người bạn cười ý nhị:
- Cậu nhạy cảm đấy! Sau tuần trăng mật cậu sẽ thấy nhận xét đó là tuyệt đúng.


Cưa gái không thành
Hai cô bạn ngồi "tám": "Chuyện của cậu và anh chàng mới quen sao rồi?"
- Cho vào dĩ vãng rồi.
- Sao vậy? Hôm chủ nhật hai người tình tứ lắm mà?
- Tối đó, công viên mưa, ngồi trú mưa mà tay anh ta cứ...
- Sàm sỡ cậu hả?
- Tay anh ta cứ lo che mặt đồng hồ, sợ nước vào.

Thử Lòng

Một đôi trai gái rủ nhau đi chơi chùa Hương. Ngồi trên thuyền cô gái hỏi:
- Nếu em là con thuyền thì anh là gì ?
-Anh sẽ là dòng sông để thuyền em bơi lội.
Cô gái lại hỏi: - Nếu em là dãy núi thì sao?
- Anh sẽ là cây xanh bao phủ bốn mùa.
Cô gái lại hỏi: - Nếu em là cái cầu kia?
- Anh sẽ là dòng nước trong lành chảy qua.
Gặp nhà sư đi ra, cô gái hỏi: - Nếu em đi tu thì sao?
- Anh sẽ là chú tiểu sớm tối bên em.
Thấy một chú bé đang dắt một con bò, cô gái hỏi:
- Em là chú bé chăn bò kia?
- Thì ... anh sẽ là con bò kia cho em dẫn.
Một người đi cùng nói chen vào:
- Nhưng anh ơi, con bò kia là bò thiến chứ có phải là bò đực đâu!

Thành thật khai báo

- Nàng: Anh có hút thuốc bao giờ không?
- Chàng: Không bao giờ.
- Nàng: Vậy anh có uống rượu chứ?
- Chàng: Đời anh chưa từng uống một giọt rượu nào.
- Nàng: Thế còn cờ bạc? Chắc anh cũng có chơi chứ?
- Chàng: Không khi nào, em biết đấy.
- Nàng: Vậy ngoài em ra, anh còn để ý đến cô nào không?
- Chàng: Em phải tin anh chứ. Anh chỉ có duy nhất em mà thôi!
- Nàng: Nhưng anh cũng phải có một thói xấu gì đó chứ?
- Chàng: À, đúng là thỉnh thoảng anh có hay nói dối.

Sao em biết?

-Nàng: Hôm qua anh xem trộm nhật ký xủa em phải không?
-Chàng: Sao em biết?
-Nàng: Em xem nhật ký của anh thấy có ghi vụ đó!

Tuyệt chiêu

Cô gái đi học trên Hà Nội, nửa đêm nhận được tin nhắn: “Chào em, mình làm quen được không? Em có người yêu chưa?”
- Em có rồi anh ạ!
- Thế á, cha mày đây, sớm mai bắt xe về quê ngay họp gia đình chuyện này!
Hôm sau cô gái nhất quyết không về, nửa đêm lại có tin nhắn:
- Anh phải làm sao để được làm bạn em? Cho phép anh làm quen nhá! Em có người yêu chưa?
- Em chưa!
- Em làm anh thất vọng quá, một phép thử đơn giản là biết được lòng nhau ngay, mình chia tay thôi!
- Ôi em xin lỗi, em tưởng ông già em, cho e một lời giải thích.
- Giải thích gì? Ông già mày đây, mai không về quê thì đừng về nữa! Gọi cả thằng đó về cho tao!

Thật thà quá!

Trong đêm tân hôn, chồng âu yếm hỏi vợ:
- Lúc chưa lấy anh, em sợ điều gì nhất?
- Em… ngại quá!
- Đừng ngại, cứ nói đi em yêu!
- Em… em sợ… ế chồng!



Đôi tình nhân đi bách bộ trong công viên. Chàng trai nói:
- Hàng đêm, anh đều nằm mơ thấy mỗi tháng mình kiếm được mười ngàn đô giống như bố của anh.
- Bố anh kiếm được mười ngàn đô mỗi tháng cơ à? – Cô gái hết đỗi ngạc nhiên.
- Không, bố anh cũng nằm mơ giống anh.
- !!!


Tình già

Hai ông bà cô đơn sống trong viện dưỡng lão đã lâu quyết định đi ăn tối và xem phìm cùng nhau.
Lúc trở về thấy bạn có vẻ buồn bã, cụ bà bạn cùng phòng hỏi:
- Có chuyện gì khiến bà buồn thế?
- Phải đi chơi với một ông già khờ, tôi đã phải tát ông ấy đến 3 lần!
- Thế thì khủng khiếp quá! Ở tuổi ấy, đáng nhẽ ông ấy phải biết xấu hổ lúc sàm sỡ bà chứ!
- Ông ấy đâu có sàm sỡ. Tôi phải tát 3 lần để xem ông ấy ngủ hay đã chết.


Tình yêu bí mật

Morris kể với bạn: “Mình đang thích một cô gái tên là Freda, nhưng bố mẹ cô ấy không đồng ý nên mình phải giữ bí mật”.
- Thế ư? – cậu bạn đáp – Mình cũng đã từng ở trong tình huống đó nên mình có thể cho cậu một lời khuyên giá trị đây…
- Gì vậy? – Morris hỏi.
- Thế này nhé, cậu tuyệt đối không được nói cho ai biết về chuyện của cậu. Như thế thì chỉ có cậu, Freda và tất cả bạn gái của cô ấy biết mà thôi.

Dai hơn

Hai chàng trai cùng đến nhà cô gái chơi nhưng cô đã đi vắng. Cả hai ngồi chờ, người nào cũng muốn cho địch thủ về trước. Một anh hỏi:
- Mấy giờ rồi?
- Chín giờ rưỡi. Chắc anh bận lắm?
- Không. Tôi chỉ sợ anh về muộn.
Nghe vậy, anh này liền lấy từ trong cặp ra một quyển tiểu thuyết dày cộm, ung dung ngồi đọc. Anh kia vẫn thong thả nói:
- Anh đọc xong, cho tôi mượn đọc với nhé!


Lý tưởng

Hai cô gái nói chuyện với nhau.
- Này, tại sao con Maria chưa lấy chồng nhỉ?
- Nó chờ người đàn ông lý tưởng của nó.
- Người đàn ông lý tưởng ấy phải như thế nào?
- À, đó là người muốn lấy nó.

Mới cưới

Một đôi vợ chồng mới cưới được hai tuần. Anh chồng, mặc dù đang say mê với tình yêu nhưng vẫn muốn được đi nhậu cùng bạn bè. Vì thế, anh ta năn nỉ vợ:
“Em thân yêu, anh sẽ về ngay thôi”.
“Anh định đi đâu, chàng ngốc của em?” – cô vợ hỏi.
“Anh đi đến quán rượu, khuôn mặt xinh đẹp của anh ạ, sẽ uống chút bia”.
“Anh muốn uống bia hả tình yêu của em?”
Cô mở cửa tủ lạnh và chỉ cho chồng thấy 25 loại bia khác nhau, nhãn hiệu từ 25 nước: Đức, Hà Lan, Nhật Bản,…
Anh chồng còn chưa biết phải làm gì, điều duy nhất anh ta nghĩ là: “phải rồi, kẹo mút của anh. Nhưng ở quán rượu… em biết không… người ta có những cái cốc lạnh băng…”
Anh chồng chưa kịp nói hết câu, cô vợ đã ngắt lời:
“Anh muốn cốc lạnh ư, cún con?”
Nói rồi cô lôi ra một cái cốc đựng đóng băng khiến cô run lên khi cầm vào nó.
Anh chồng đã hơi tái tái, nói: “Phải, cô nàng chu đáo, nhưng ở quán người ta có món nhắm rất ngon… Anh sẽ không đi lâu đâu, sẽ về ngay mà. Anh hứa, đồng ý nhé?”
“Anh muốn món nhậu ư, gấu con của em?”
Cô mở tủ lạnh ra lấy 5 cái đĩa đầy 5 nón nhắm khác nhau: cánh gà rán, chân gà nướng, thịt lợn nướng…
“Nhưng, nhưng mật ong của anh…ở quán rượu, em biết không… có những tiếng chửi, những tiếng lóng bẩn thỉu và nhiều hơn thế”.

Cô vợ trả lời: “Anh muốn những tiếng chửi thề ư, bánh sáp ong?… Nghe nhé đầu đất! Uống ngay cái thứ bia chết tiệt trong cái cốc đóng băng quỷ của anh rồi ăn đồ nhắm dở hơi mà bà đây đã làm đi. Bởi vì anh sẽ không đi đâu hết. Hiểu chưa, đồ khỉ?”
… và họ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi.


Truyện cười
Bà mẹ có việc đi làm, để 2 đứa con nhỏ tự trông nhau ở nhà. Khi về nhà vào lúc chiều muộn, bà lo lắng hỏi cậu con trai lớn: “Em với con chơi vui chứ?”
- Vâng, rất vui ạ – cậu con trai cười toe toét.
- Chắc là 2 anh em xem tivi?
- Vâng, nhưng chỉ lúc đầu thôi. Vì 2 đứa đều xem chán các chương trình rồi.
- Vậy làm sao con với em vui vẻ được suốt cả ngày? – bà mẹ tỏ ý ngạc nhiên.
- Dạ, thoạt tiên, chúng con xem phim hoạt hình Tom và Jerry, nhưng chúng con không thấy buồn cười. Sau đó chúng con xem phim hài Laurel và Hardy nhưng chúng con cũng không thấy buồn cười. Rồi chúng con xem Mr. Bean, vẫn chẳng thấy buồn cười gì cả. Chúng con nghĩ ra chuyện vào trong kho, ở đấy có một cái hộp nhỏ quấn ruy-băng màu hồng, chúng con thấy những bức thư bố viết cho mẹ khi 2 người chưa lấy nhau. Chúng con vừa đọc vừa cười bò ra…

Hoa hạnh phúc
Ở cửa hàng hoa, một người đàn ông trung niên chọn 3 bông hồng và bảo bà bán hàng: “Mấy bông hoa này là để gửi cho vợ tôi nhân kỷ niệm ngày cưới”.
- Bà hãy đính kèm vào đây một dải băng lụa thật đẹp có dòng chữ: “Mỗi bông hoa này đánh dấu một năm anh được hưởng hạnh phúc vợ chồng”.
Bà bán hàng tỏ vẻ xúc động:
- Ông mới lấy vợ 3 năm thôi hả?
- Không, 30 năm.

Không có cơ hội
Nàng mời chàng cứ cuối tuần sang nhà trọ của nàng ăn cơm chung. Rồi một hôm, nàng khuyên nhủ chàng: “Từ nay, anh hãy bớt hút thuốc lá đi, chỉ hút một điếu sau mỗi bữa ăn ngon em nấu thôi nhé”.
Chàng thở dài: Thế tức là em bảo anh bỏ thuốc luôn rồi còn gì.

Lợi ích cuộc hôn nhân 40 năm
Nhân dịp kỷ niệm 40 năm ngày cưới, trong suốt bữa tiệc, mọi người bảo Tom nói ngắn gọn những lợi ích mà hôn nhân mang lại cho anh.
“Hãy nói với chúng tôi những điều mà anh học được sau những năm tháng tuyệt vời sống với vợ?”
Tom từ tốn trả lời: “Tôi đã học được rằng hôn nhân là một người thầy tốt nhất. Nó dạy cho chúng ta lòng trung thành, chung thủy, sự chịu đựng, tính nhu mì, tự kiềm chế, tính vị tha…và rất nhiều phẩm chất tốt đẹp khác mà bạn không cần thiết phải dùng đến nếu bạn sống một mình”.

Anh iu em vì …..
Một Hôm cặp tình nhân A và B đang tâm sự . B hỏi :
- Anh yêu em vì khuôn mặt xinh xắn của em hay vì tấm thân hấp dẫn này ?
A trả lời :
- Ồ, không phải hai thứ đó mà chính là vì những câu nói dối khôi hài của em …


Vui nè
Một chàng sinh viên chở bạn gái trên một chiếc xe đạp. Ðang đi, bỗng nhiên chàng thắng lại cái “ké…é….ét” ngay trước một quán chè rồi quay ra sau hỏi:

- Ăn không

Nàng: – Ăn !!!

Chàng: – Có thế chứ ! Bộ thắng này mới thay hồi sáng đó!
Nói rồi, chàng tiếp tục đạp xe đi!!!!!




Cài đặt Tình Yêu
Sau đây là hướng dẫn các bước để cài đặt chương trình Tình Yêu vào máy tính hệ Huma. Các bạn hãy thử cài đặt theo chỉ dẫn này xem, biết đâu…
Khách hàng (KH):.. Tôi không rành kỹ thuật chuyên môn lắm nhưng tôi nghĩ mình có thể tiến hành cài đặt ngay được rồi, phải làm gì đầu tiên đây?
Chuyên viên kỹ thuật (CVKT): Bước đầu tiên là phải mở TRÁI TIM. Bạn có xác định được đường dẫn đến đó chưa ạ?
KH: Vâng, được rồi, nhưng có vài chương trình đang chạy. Cài đặt trong khi chúng vẫn hoạt động không gây ra vấn đề gì chứ?
CVKT: Những chương trình gì đang chạy vậy?
KH: Để coi…tôi thấy có VẾT THƯƠNG LÒNG.EXE, THIẾU TÔN TRỌNG.EXE, HẬN THÙ.EXE và BỰC BỘI.COM đang hoạt động.
CVKT: Không vấn đề gì. TÌNH YÊU sẽ tự động xóa VẾT THƯƠNG LÒNG.EXE từ hệ thống đang hiện hành. Nó vẫn có thể còn nằm trong bộ nhớ vĩnh viễn nhưng sẽ không còn gây ảnh hưởng đến các chương trình khác được nữa. TÌNH YÊU cuối cùng sẽ ghi chồng lên THIẾU KÍNH TRỌNG.EXE bằng một Module của chính nó có tên là TÔN TRỌNG.EXE. Tuy nhiên, bạn phải đóng hoàn toàn chương trình HẬN THÙ.EXE và BỰC BỘI.COM vì những trình này có thể ngăn cản quá trình cài đặt bình thường của TÌNH YÊU. Bạn đã đóng chúng chưa vậy?
KH: Tôi không biết làm sao để đóng chúng nữa. Anh vui lòng chỉ giúp.
CVKT: Dĩ nhiên rồi ạ. Từ menu Start hãy gọi THA THỨ.EXE. Lặp lại thao tác này nhiều lần cho đến khi HẬN THÙ.EXE và BỰC BỘI.COM bị xóa sạch.
KH: OK, xong rồi. TÌNH YÊU đã bắt đầu quá trính cài đặt tự động. Mọi việc diễn ra như thế là bình thường chứ?
CVKT: Vâng, đúng vậy. Bạn có thể nhận được một hộp thoại báo rằng chương trình sẽ tái chỉnh sửa những thông số về cuộc sống của TRÁI TIM. Bạn có thấy hộp thoại đó không?
KH: Vâng, đã thấy. Như thế là quá trình cài đặt hoàn thành rồi chứ?
CVKT: Đúng vậy. Nhưng bạn nhớ đây chỉ là chương trình nguyên mẫu. Bạn phải bắt đầu nối mạng với những TRÁI TIM khác để cập nhật bản nâng cấp.
KH: Ủa…Hình như có thông báo lỗi. Tôi phải làm gì đây?
CVKT: Thông báo nói gì vậy?
KH: Nó báo: “LỖI 412 – CHƯƠNG TRÌNH KHÔNG CHẠY TRONG CÁC THÀNH PHẦN NỘI BỘ”. Vậy nghĩa là gì?
CVKT: Bạn đừng lo, đó là một lỗi thông thường. Nó có nghĩa là chương trình TÌNH YÊU vừa cài đặt có thể chạy trong các TRÁI TIM bên ngoài nhưng chưa hoàn toàn hoạt động trong TRÁI TIM của bạn. Đây là cái rắc rối của chương trình này, nói một cách nôm na là bạn phải tiến hành thao tác “LOVE” cho chính máy của mình trước khi “LOVE” những máy khác”.
KH: Vậy phải làm gì đây?
CVKT: Bạn có tìm ra thư mục CHẤP NHẬN BẢN THÂN trong máy không?
KH: Tôi thấy rồi
CVKT: Xuất sắc, bạn sẽ giải quyết vấn đề nhờ vào thư mục này. Bây giờ hãy sao chép các tập tin dưới đây vào thư mục MYHEART: TỰ THA THỨ.DOC, TÔN TRỌNG BẢN THÂN.TXT, NHẬN LỖI.TXT và LÒNG TỐT.DOC. Hệ thống sẽ tự động ghi đè lên các file đối lập và bắt đầu quá trình chắp vá các trình bị lỗi. Bạn cũng cần phải xóa TỰ CHỈ TRÍCH.EXE khỏi mọi thư mục trong máy và sau đó thực hiện thao tác Empty recycle bin để chắc chắn rằng nó hoàn toàn biến mất và sẽ không trở lại vào một ngày đẹp trời nào đó.
KH: Có rồi! Bây giờ tôi có thể nhận ra NỤ CƯỜI.MPG đang hiện lên trên màn hình và hình như nó cũng cho thấy là NHIỆT TÌNH.COM, BÌNH AN.EXE và MÃN NGUYỆN.COM đang tự copy trong TRÁI TIM tôi.
CVKT: Sau khi đã cài đặt xong TÌNH YÊU, còn một điều mà tôi phải thông báo trước khi kết thúc
KH: Gì vậy?
CVKT: TÌNH YÊU là phần mềm miễn phí. Bạn hãy chắc rằng mình sẽ tải nó cho nhiều người khác mà bạn gặp. Sau đó họ sẽ chia sẻ nó cho nhiều người khác và có thể họ sẽ gởi vài bản nâng cấp lại cho bạn.
KH: Tôi sẽ. Cảm ơn sự giúp đỡ của anh.


More…
Cô nàng đang ngồi trong quán bar với một tay ngoại quốc. Cô nàng thủ thỉ: I love you.
Anh chàng ngoại quốc thì thầm lại: I love you too.
Ngẫm nghĩ một hồi, cô nàng đáp: I love you… three.


Tình sinh viên
Một học sinh đi chơi về tuyên bố với cả phòng:
Cuối cùng rồi cũng có người con gái dám liều mình vì tao. Cả phòng nhao nhao:
- Ai vậy mày, nhỏ nào nói nghe coi?
- Nhỏ Hồng bên lớp sử chứ ai!
- Nhỏ nói gì với mày?
- Nhỏ nói “Yêu ông ư? Tui thà nhảy lầu còn hơn”.

Đi guốc trong bụng
Một chàng trai tán tỉnh cô gái mới quen:
- Chà! Trông cô đẹp quá!
Thấy cô gái nín lặng, chàng trai tức giận:
- Bày đặt giả bộ, chứ trong bụng đang mừng dữ lắm.
- Sao anh biết trong bụng tôi đang mừng ?
- Sao lại không. Tôi đi guốc trong bụng cô đấy!
- Anh hay thế à! Thế…sau đó anh ra bằng đường nào ?

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

Em thích chị đấy... !


Em thích chị đấy... !

Em thích chị đấy...
-------------
_ Chị à, chị ngủ chưa?

- Chị học một chút nữa mới ngủ. Còn em học xong rồi sao không ngủ đi, khuya rồi đấy.

- Em chờ chị, một chút nữa thôi mà.

- Ngủ đi, chị là đang ôn thi nên mới thức muộn thế, ngủ mai dậy sớm đi học.

Hoàng không nhắn tin lại nữa, Vy nói là một chút nữa ngủ nhưng cũng đến gần 3h sáng. Gấp sách vở lại thì điện thoại rung lên, là Hoàng.

- Em làm gì mà mãi chưa ngủ thế hả ?

- Thì bây giờ em ngủ .Hihi, chị học xong rồi đúng không ?

- Sao em biết ?

- Linh cảm..^^ Chị thức khuya thếda xấu chả ai thèm yêu đâu.

- Ngủ đi, chị mệt rồi, chị ngủ đây.

- Chị yêu ngủ ngon nhé ! Em cũng ngủ cùng chị. Hehe.

Tối nào cũng thế, Hoàng luôn chờ Vy đến tận khuya, có lúc cả đêm không thèm ngủ, nhiều lúc Vy tự hỏi tại sao Hoàng biết Vy chưa ngủ mà gọi, cái linh cảm mà Hoàng nói có thật hay không nhưng hình như từ lúc biết Hoàng thì chưa bao giờ Hoàng đi ngủ trước Vy.

Vy là bí thư lớp, là Đoàn viên năng nổ trong trường, Vy gặp Hoàng trong một lần Hoàng tham gia đánh nhau trong trường, Hoàng học dưới Vy 2 khóa. Lần đó, mọi người sau khi can ngăn được vụ đánh nhau đã là rất muộn rồi, Vy ra về lúc trường chẳng còn mấy bóng người. Tình cờ Vy thấy Hoàng ngồi một góc ở chân cầu thang, mặt mũi trầy xước, máu chảy bên môi. Vy bảo Hoàng về nhà vì trời đã tối rồi, trường cũng sắp khóa cổng, thế mà Hoàng chỉ im lặng, không thèm nhìn Vy lấy một lần. Bước được mấy bước Vy quay lại, ngồi cạnh Hoàng, vì thường xuyên chứng kiến những cảnh đánh nhau trong trường nên Vy có thói quen luôn bỏ một ít thuốc và bông băng theo mình. Định sẽ băng vết thương cho Hoàng nhưng lúc tay Vy chưa kịp đưa lên mặt Hoàng đã bị Hoàng gạt đi. Không hiểu lúc đó Vy nghĩ gì mà lại véo má Hoàng một cái rồi bảo ngồi yên. Cậu nhóc quay sang nhìn Vy bằng ánh mắt khó hiểu nhưng cuối cũng cũng chịu ngồi yên cho Vy băng vết thương.

Lúc Vy đứng lên để đi về, bảo Hoàng lấy xe về cũng thì Hoàng tự nhiên níu lấy ống tay áo Vy, gần như thút thít

- Không có xe, cho về cùng đi.

Trời đất,con người sao có thể thay đổi bộ mặt nhanh vậy chứ, Vy nghĩ thầm. Cuối cùng Vy đành phải chở Hoàng về .
Lúc về đến cổng nhà, Hoàng bắt Vy đứng đợi,lúc Hoàng chạy vào nhà,Vy tự cười mình,tự nhiên lại nghe lời tên nhóc đó đứng đợi, vậy là Vy đạp xe về luôn. Đi được một đoạn thì thấy tiếng xe máy đi sát mình, Vy ngoảnh lại thì thấy Hoàng đang đi theo, Vy cũng không thèm nói gì, đi thẳng, Hoàng cũng chẳng vượt lên đi cùng Vy, chỉ đi đằng sau cho đến lúc Vy về nhà mới chịu quay đầu xe.

Sáng hôm sau, Vy vừa bước ra khỏi cửa thì đã thấy Hoàng đứng dựa bên tường nhà Vy,t hấy Vy bước ra cũng không cười không nói, lại còn đi cùng với cái xe đạp y hệt của Vy. Vy hắng giọng :
- Em làm trò gì ở đây vậy, dậy sớm quá ha, cũng rất rảnh rỗi.

Hoàng không đáp lời Vy, chỉ lặng lẽ đi theo. Cứ như vậy, sáng nào cũng đợi Vy trước cổng nhà, trưa về đợi ở cổng trường, Hoàng cứ theo Vy không nói năng gì. Đến ngày thứ bảy,không chịu nổi nữa, Vy quát :

- Cậu đừng có đi theo tôi như thế nữa, tôi đâu phải tội phạm, với lại, cậu không có mồm để nói mỗi lúc tôi hỏi sao? Tôi bực mình rồi đấy, thật là phiền phức.

- Chị.

Nghe thấy Hoàng gọi chị, Vy hơi giật mình,n hưng vì không còn gì để nói nên Vy im lặng bỏ đi. Tiếng Hoàng nói với theo.

- Chị, em thích chị.

Tự nhiên Vy bật cười thành tiếng rồi ôm bụng cười ngặt nghẽo.

- Thì sao?

- Em sẽ bảo vệ chị,thế thôi.

- Tôi không cần, cậu về đi.

- Cần hay không là việc của chị, có làm hay không là việc của em.

- Nhưng cậu có thể thoải mái khi người khác thấy phiền được à? Rõ là trẻ con.

- Em không trẻ con, chị chỉ đứng đến vai em thôi,hơn nữa,em sẽ khiến chị không thấy phiền.

- Tùy, Vy lạnh lùng nói.

Thế mà Hoàng nói là làm thật, lại còn kiếm đâu ra số điện thoại của Vy, ngày ngày nhắn tin, gọi điện, nếu Vy không trả lời y như rằng sau đó sẽ có người chờ Vy mãi ngoài cổng đến lúc được nói chuyện với Vy thì thôi. Vy cảm thấy như mình đang làm ơn mắc oán, nhiều lúc nghĩ giá như hôm đó bỏ mặc Hoàng ở trường thì đã không phiền phức như vậy .

Nhưng Vy biết là Vy sẽ không bao giờ làm được điều đó, ánh mắt cô quạnh lúc ấy của Hoàng khiến Vy không nỡ rời đi.
Một thời gian rồi Vy cũng quen với sự hiện diện của Hoàng, thay vì lạnh lùng mặc kệ thì Vy đã khuyên Hoàng học hành và tránh xa bọn bạn không tốt. Hoàng nghe lời Vy, ngoan ngoãn như mèo con, chỉ riêng việc Vy bảo Hoàng đừng theo Vy nữa là Hoàng không bao giờ đồng ý. Hoàng nói với Vy là từ bé đến giờ ngoài bố mẹ và người giúp việc sống lâu năm trong nhà thì không ai tốt với Hoàng như Vy cả. Thật lạ, nghe cứ như phim với tiểu thuyết. Vy luôn nghĩ Hoàng là trẻ con nên chỉ cười, Vy không có em trai nên xem Hoàng như đứa em cần dạy bảo vậy.

Đi cùng với Hoàng thỉnh thoảng Vy cũng bắt gặp nhiều ánh nhìn không mấy thiện cảm của các nữ sinh khác, là các em khóa dưới, cũng đúng thôi, vẻ bề ngoài của Hoàng chắc cũng được ái mộ, nghĩ thế rồi Vy bật cười, mỗi lúc như vật Hoàng cứ hỏi lí do Vy cười nhưng Vy không nói, thế là cậu nhóc lại chu môi lên " Chị thật xấu".

Năm cuối cấp đối với Vy không phải là một gánh nặng, Vy học khá, nhưng nó cũng chiếm của Vy gần hết thời gian nghĩ ngơi, học nhiều đâm ra tâm trạng nhiều khi mệt mỏi, Vy hay gắt với Hoàng mỗi lúc Hoàng cứ bắt Vy ăn cái này, uống cái kia, làm sao cho tốt, cho đủ sức khỏe. Hoàng nói còn nhiều hơn cả bố mẹ Vy nữa. Những lúc như vậy Hoàng chỉ đẩy cho Vy hộp sữa dâu tằm Vy thích nhất và bảo Vy uống.

Trời mưa, Hoàng đòi đi chung ô với Vy, trời nắng, Hoàng đòi chở Vy đi học,biết không thể không chiều theo y Hoàng nên quen dần Vy cứ để Hoàng thích làm gì thì làm mà không cần quan tâm đến cái nhìn của những người xung quanh. Thỉnh thoảng lại có người hỏi Vy là có phải Vy đang yêu Hoàng phải không, Vy không biết nói gì chỉ cười và bảo là trẻ con như Hoàng thì ai yêu nổi. Nói vậy bởi trong lòng Vy từ lâu đã có hình bóng của người con trai khác, Hoàng biết điều đó vì mấy lần Vy đứng nhìn người ta mà ngẩn ngơ. Hoàng trêu Vy bảo Vy ngốc, bảo Khánh làm sao mà đẹp trai bằng Hoàng được, thế nhưng trong đôi mắt của cậu nhóc mỗi lúc như vậy lại gợn lên một chút buồn.

Chủ nhật, Khánh hẹn Vy ở thư viện để trao đổi về vấn đề của lớp, Vy có nói qua với Hoàng, Hoàng bảo chiều Hoàng bận nên sẽ không làm phiền Vy, Vy cứ đi cho thoải mái. Vy đến thư viện từ sớm, hát vu vơ, vào xem một ít tài liệu, nhưng chờ mãi chẳng thấy Khánh đâu, lúc đó Vy mới gọi cho Khánh thì Khánh bảo xin lỗi vì có việc đột xuất mà quên nói với Vy, bảo hẹn Vy hôm khác. Vy nói không sao nhưng trong lòng hụt hẫng, định sẽ ở lại thư viện một lúc để học bài rồi mới về nhưng đầu óc chẳng thể tập trung. Được một lúc thì Vy thấy Hoàng bước vào, đeo balo của Vy lên, lôi tay Vy đi ra khỏi thư viện:

- Em làm gì ở đây?

- Em đã bảo là anh ta không tốt bằng em mà, đi chị với em đi chơi.

- Chị còn phải học, đừng nói vớ vẩn.

- Nhưng em muốn đi chơi, chị không đi cùng em thì em đành phải đi với mấy đứa bạn hư hỏng đấy.

Vy đành chiều theo ý Hoàng, nói là đi chơi nhưng mà Hoàng chỉ chở Vy đi loanh quanh khắp thành phố, chẳng nói chuyện được mấy câu, nhưng trong lòng Vy cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Mấy hôm nay Hoàng cứ bảo Vy vềtrước, Hoàng có việc phải ở lại trường, đến ngày thứ ba thì Vy bắt đầu thấy lạ. Thế là Vy đứng chờ Hoàng, quả thật là có chuyện gì đó đã xảy ra, Vy thấy Hoàng đi cùng mấy đứa bạn hồi trước cùng tham gia đánh nhau, sau đó có sự xuất hiện của Khánh nữa, hình như là đang muốn gây sự với Khánh.

Thấy vậy Vy vội chạy đến, Hoàng nhìn Vy, Khánh nhìn Vy, không ai nói một lời:


- Chuyện gì vậy Hoàng? Vy quát.

- Sao chị còn chưa về?

- Chị hỏi có chuyện gì?

- Về đi,em đưa chị về. Nói rồi Hoàng kéo tay Vy lôi đi. Đằng sau Vy rõ ràng có tiếng gây gổ, Vy quay lại, gạt tay Hoàng, chạy về phía Khánh, vào can ngăn thì bị đánh ngay vào vai. Thấy Vy ngã, Hoàng xông thẳng vào bọn bạn cũ của mình mà đấm đá túi bụi, liên tục hét : Sao mày dám…

Cho đến lúc nghe tiếng Vy khóc nức nở thì Hoàng mới chịu dừng lại, đỡ lấy Vy, còn Khánh đã đi về từ lúc nào. Hoàng bị thương không phải là ít, máu cứ chảy từ trán xuống hai thái dương, Vy cảmthấy như chính mình đau vậy.

- Chị, chị à, em xin lỗi.

- Về đi, chúng ta về.

Đến lúc này,Hoàng mới gọi người nhà đến đón,đưa Vy về rồi mới chịu vào bệnh viện. Tối đó Hoàng không nhắn tin cho Vy,Vy gọi thì người nhà bảo Hoàng chưa tỉnh. Vy không ngủ, không hề ngủ được, có cái gì đó nhói lên trong Vy. Sáng sớm, Vy xin nghỉ học vàothăm Hoàng, nhìn gương mặt nhợt nhạt đầy vết bầm tím, tự nhiên nước mắt Vy cứ chảy, Hoàng tỉnh dậy nhìn Vy :

- Chị à, em sai rồi,e m xin lỗi chị.

- Thế lần sau..

- Không có lần sau nữa đâu, em nhất định bảo vệ chị,chị có đau lắm không ?

- Đau.

- Lại em xem.

Hoàng định ngồi dậy nhưng Vy không cho, Vy đặt tay lên ngực trái :

- Đau ở đây. Đừng bao giờ làm chị sợ như thế nữa.

- Chị thích em mất rồi phải không,Hoàng cười híp mắt trêu Vy.

- Trẻ con.

- Trẻ con cũng được, chị Vy yêu trẻ con nhất mà. ^^

- Không đùa… Mặt Vy tự nhiên ửng đỏ..ngập ngừng không biết nói gì.

- Mấy thằng đó bảo nếu em không xử Khánh cùng bọn nó thì sẽ tổn hại chị thế nên...

- Tại sao lại là em ?

- Vì bọn nó biết nếu có em thì nhà trường sẽ không làm khó khi chuyện bị lộ ra, bố em dù sao cũng thân thiết với hiệu trưởng, lần trước cũng thế.

Vy im lặng không nói gì.

- Em xin lỗi, chị đang ôn thi mà em lại như thế này, em hứa sẽ không khiến chị phiền nữa đâu.

- Ừ, phiền, phiền lắm, thế nên lo màn ghỉ ngơi rồi đi học cho ngoan ngoãn.

Sau khi Hoàng được ra viện cũng là lúc Vy lao vào học để kịp với hai kì thi quan trọng phía trước. Ngày Vy thi đại học, Hoàng thấp thỏm không yên nhưng chỉ dám gọi điện thoại lúc Vy đi thi về mà cũng không dám hỏi nhiều, khi Vy thi xong, nhìn thấy được nụ cười Vy lúc đó Hoàng mới toe toét rồi lại nhõng nhẽo đòi đi chơi.

Ngồi sau xe Hoàng,Vy lại hát vu vơ, quả thật cậu nhóc này đã khiến cho trái tim Vy trở nên ấm áp hơn rất nhiều. Vy đỗ đại học, điều đó cũng không khó để đoán ra. Trước khi Vy nhập học,Hoàng rủ rê Vy về trường. Hoàng dắt tay Vy về phía cầu thang lúc lần đầu tiên Vy nhìn thấy Hoàng. Hoàng véo má Vy, rồi bảo :

- Lúc đó em đau lắm chị biết không, nhưng mà lại cảm thấy như chị đang véo yêu vậy..=)

Vy bật cười, rõ ràng Hoàng lúc đó và bây giờ cũng chẳng có gì thay đổi. Vy bước lên từng bậc cầu thang,bỗng nhiên Hoàng giữ tay Vy lại :

Vy, chờ em nhé, em sẽ luôn bảo vệ chị, chỉ cần chờ em 2 năm nữa thôi. Nói rồi Hoàng bước lên đứng cạnhVy.

Vy kiễng chân lên,hôn nhẹ vào má Hoàng :

Ngốc ạ, vẫn luôn chờ đó thôi.

Trong buổi chiều tà, bên hành lang lớp học, có một cậu nhóc nhìn người mình yêu thương, nở một nụ cười híp mắt và nắm tay người con gái ấy thật chặt..^^ !

Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013

Nếu có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu em! [Truyện Ngắn]

Nếu có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu em! [Truyện Ngắn]

TRUYỆN NGẮN : Nếu có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu em!

Anh một chàng sinh viên nghèo. Làm thêm vất vả để kiếm thêm tiền trang trải học phí. Em tiểu thư cành vàng lá ngọc con nhà giàu có khá giả, gia đình có tới mấy osin. Lần đầu tiên về quê đến cây tỏi tây và cây hành em cũng không phân biệt được

Anh gặp em lần đầu tiên trong ngày khai giảng. Em đứng đó vui cười với đám bạn, mải mê làm đổ cốc coca lên váy trắng. Ngượng ngùng anh đưa em áo khoác che vết loang. Giây phút ấy em mãi không quên anh.

Bốn năm học đại học, em muốn giúp anh nhiều lắm, muốn cuộc sống anh đỡ vất vả vì phải vừa học vừa làm. Đưa tiền anh đâu có nhận, anh nói anh không làm được cho em thì thôi...

Tốt nghiệp, đáng lẽ chia tay, chỉ là tình yêu thời đại học thôi mà. Nhưng em đã quyết định theo anh. Gia đình em phản đối quyết liệt, nhưng em vẫn chọn cho mình người đàn ông của cả cuộc đời

Nên vợ nên chồng, về quê sống trong căn nhà tồi tàn của anh. Rồi em mang thai, nhiều khi trái gió trở trời người đau ê ẩm. Anh thương em, đông cũng như hè đi làm kiếm thêm tiền nuôi vợ

Thế rồi trong một tai nạn xe, anh liệt đôi chân. Nằm một chỗ ở nhà, tất cả mọi việc đều trông cậy vào em. Bố mẹ em thương đến đón em về nhưng em từ chối. Chữa bệnh cho anh em bán hết mọi thứ trong nhà, cuối cùng cũng hết. Bố mẹ em thấy con khổ lại cho tiền.

Cứ thế cuộc sống nghèo ở một vùng quê, em làm giáo viên, anh nằm nhà viết sách. Em đã trút bỏ hình ảnh lá ngọc cành vàng năm nào để trở thành người vợ đảm. Đi chợ mặc cả, quần áo bình thường, cân đo đong đếm còn tốt hơn những người phụ nữ khác

Bác sĩ bảo chồng bà không còn đi được nữa, nhưng em không tin, hàng ngày vẫn bóp chân cho anh , hi vọng một phép màu sẽ đến. Ngày ấy em nghe có một bác sĩ châm cứu giỏi. Em đèo xe 50km đưa anh đi châm cứu hai ngày một lần không kể ngày nắng ngày mưa ngày lạnh ngày nóng

Anh nhìn em khóc: Nếu còn có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu em nữa, em quá khổ vì anh

Một năm sau phép màu đến thật, chân anh hồi phục cũng là lúc anh nhận được giải thưởng quốc tế từ những cuốn sách anh viết. Không ai nghĩ sẽ có ngày hôm nay

Rồi họ mời sang Pháp thuyết trình ba năm, anh do dự, em nói: phải đi, cơ hội không đến hai lần.

Nhìn lại quãng đời, em đâu còn trẻ đẹp như xưa...Chồng, con, vất vả, thân hình gầy gò ốm yếu. Pháp là đất nước của tình yêu, nhiều người nói anh đi sẽ không trở lại. Em chỉ mỉm cười đáp lại: em và anh đã trải qua bao nhiêu sóng gió, vì một việc thế này em ko sợ mất anh.

Ba năm sau anh về, không báo trước, muốn dành cho em một sự bất ngờ. Nhưng vừa xuống xe anh đã thấy em đứng đó. Anh hỏi sao biết anh về mà ra đón, em trả lời: Em chờ ở đây mỗi ngày, chỉ cần là xe từ sân bay về là em không bỏ qua chuyến nào.

Anh chỉ khóc mà nói: nếu còn có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu em, tình yêu của em làm anh đau lắm đau lắm, tình yêu của em quá nhiều khổ đau...

Em đáp trả lời anh: tình yêu luôn luôn là khổ đau cay đắng. Tình yêu như một bông hoa sen, hoa sen đẹp nhưng nó có cái nhụy sen, hạt sen rất đắng. Nếu còn có kiếp sau, em sẽ vẫn muốn được yêu anh
.........

Em ! Làm Bồ Anh Nhé [Truyện Ngắn]

Em ! Làm Bồ Anh Nhé [Truyện Ngắn]

[Truyện Ngắn] * Em ! Làm Bồ Anh Nhé *  
.
.
- Làm bồ của anh nhé!

- Làm bồ?

- Anh không đùa đâu, anh nói thật đấy.

- Ơ kìa, em có đùa đâu, em nói thật mà, ừ thì làm bồ. Thế làm bồ là như thế nào ạ?

- Làm tất cả những gì như em làm với người yêu, nhưng chỉ là bồ, không phải người yêu, thế thôi.

- Anh nói thật đấy à.

- Ừ anh nói thật

- Tại sao? Anh có người yêu rồi, em cũng thế, sao anh còn cần bồ làm gì?

- Vì anh thích em.

- Thích em, nhưng… À anh này, anh vừa phải thôi, anh đừng đưa em vào tròng, đừng nghĩ em trẻ con mà trêu em nhá. Em không bị anh lừa đâu.

- Anh không đùa, anh nói thật. Anh thích em, anh thoải mái khi ở bên cạnh em, cách nói chuyện của em khiến anh vui. Anh muốn gần em hơn. Anh có thể nói hết với em mọi thứ không dè dặt, không che đậy, ở bên em anh thật hơn, không phải chỉn chu như ở bên cạnh người yêu anh.

- À, em hiểu rồi. Làm bồ như một người bạn để chia sẻ chứ gì ạ. Em sẵn sàng. Em quý anh lắm, em cũng thấy rất thoải mái khi nói chuyện với anh.

- Còn nữa, làm bồ…sẽ giống như ở bên cạnh người yêu. Được ôm em, được hôn em…

- Vớ vẩn, không được. Sao anh lạ thế. Anh nói chuyện em chẳng hiểu gì cả. Nửa đùa nửa thật. Em chẳng thích thế này đâu.

- Anh thích em, thích được chăm sóc em như người yêu em, được em nũng nịu, được vỗ về em mỗi lúc em buồn. Được chạm khẽ vào tay em, và hơn thế nữa…

- Thôi anh đừng nói nữa, coi như em chưa nói chuyện với anh hôm nay. Anh suy nghĩ lại đi. Em bắt đầu ghét anh rồi đấy. Chào anh.


Trang đập mạnh chiếc điện thoại xuống mặt bàn, giận dữ và bối rối, cô chẳng hiểu sao hôm nay Tùng lại nói những điều như thế.


6 năm quen nhau từ hồi cấp 3, đó là một thời gian rất lâu với Trang, Tùng như một người anh lớn, rất đỗi thân thiết và tâm lý. Chu đáo trong từng cử chỉ, biết quan tâm và lắng nghe cô hơn một người bạn, sẵn sàng đưa cô đi chơi hay gọi điện cho cô những lúc cô buồn. Tất cả đều khiến Trang tin tưởng và quý mến anh. Còn đối với Tùng thì khác, ngay từ lần đầu tiên gặp Trang, ánh mắt trong veo, đôi môi đỏ mọng và cách nói chuyện thông minh của cô đã thực sự hấp dẫn anh, Trang như một ẩn số bắt buộc Tùng phải đi khám phá. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở sự quý mến và niềm đam mê vì cả Tùng và Trang họ đều đã có người yêu. Mọi chuyện sẽ trở nên đơn giản hơn nếu Tùng không thích Trang đến như vậy.


- Alo

- Em đây, Trang đây.

- Uh! Anh biết mà, sao vậy em, hết giận anh rồi hả, giận lâu dữ vậy trời. Coi như anh chưa nói gì nhé.

- Vâng

- Anh vui vì em gọi điện lại cho anh đấy cô bé ạ. Dạo này em sao rồi?

- Em vẫn bình thường anh ạ.

- …

- Uh, em có chuyện gì hả, giọng em buồn quá.

- Không …có gì đâu anh, em chỉ muốn gọi cho anh thôi…Thế thôi anh nhé, em chào anh.


Tít tít…


Ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra Tùng vội vàng bấm số gọi lại cho Trang, chắc chắn cô bé có chuyện rồi, lạ lắm, mọi ngày cứ líu lo sao hôm nay lại ít nói thế.


- Trang hả em, em có chuyện buồn đúng không? Kể cho anh nghe đi? Sao lại giấu anh thế?

- …Anh ơi… - Giọng Trang run lên, những tiếng nấc nghẹn ngào phát ra.

- Ừ anh đây, anh vẫn nghe em nói đây.

- Không có gì đâu anh ạ…. em với anh Nguyên, chia tay rồi.

- Sao lại thế? Anh không hiểu.

- Anh ấy phản bội em, anh ý có người yêu khác rồi anh ạ.

- Có chắc không em? Em nói chuyện với Nguyên chưa? Phải bình tĩnh em ạ, em nên tin người yêu em. Và cho nhau cơ hội.

- Anh ý bảo người ấy chỉ là bạn, là bạn mà có thể ôm, có thể hôn được hả anh?

- ....

Trang hét lên, những cảm xúc bấy lâu cô kìm nén vỡ òa, cô không muốn tin vào những gì mình chứng kiến nhưng tất cả là sự thật. Cô bị người yêu phản bội. Người mà ai cũng cho rằng anh ý hiền lành và trung thực dối lừa cô. Cô đau đớn và uất hận, cô căm thù con người lấy đi niềm tin vào tình yêu của cô. Cô muốn trả thù.

Lặng đi một hồi lâu để lắng nghe tiếng khóc của Trang, Tùng cảm thấy một nỗi buồn tê tái. Anh thương Trang, anh muốn ở bên cạnh cô, ôm cô vào lòng.


- Em nín đi, đừng khóc cho một người không đáng như thế nữa.

- …

- Vâng, em nín….Từ ngày mai… anh làm bồ của em nhé.

- Bồ ư, anh bảo anh đùa mà, quên chuyện ấy đi, anh coi em như em gái, bất cứ lúc nào em cần, anh sẽ ở bên em. Đừng nhắc đến chuyện hôm trước nữa em nhé. Anh đùa thôi mà.

- Nhưng em không đùa, em nói thật. Em cần. Em không muốn cô đơn.

- Thì anh vẫn ở bên cạnh em mà, anh sẽ lấp đi khoảng trống của em, được chưa cô bé.

- Không, thế chưa đủ, em muốn được đi chơi với anh như một người yêu. Được chăm sóc cho anh như với người yêu em. Được ôm và hôn anh khi nào em muốn.

- Em…em lấy anh ra để trả thù tình yêu hả? Hay trả thù Nguyên?

- Không… - Trang ngập ngừng.

- Đừng suy nghĩ như thế nữa em nhé, em ngủ đi. Mai anh sẽ qua đưa em đi chơi. Đừng khóc nữa, anh sẽ ở bên em. Em gái bé nhỏ ạ.

- Vâng, anh ngủ ngon.


Lần này, Tùng là người dập máy trước. Anh hiểu cảm giác của Trang, anh biết cô nói như vậy để trả thù Nguyên, anh hơi chạnh lòng, nhưng thực sự anh thấy vui và đến chính bản thân anh cũng không thể lý giải được điều này.

7 giờ tối hôm sau.

- Em muốn đi đâu?

- Đi xem phim được không ạ?

- Ừ được.

- Anh có sợ chị Linh nhìn thấy anh với em đi cùng nhau không? Nhỡ bạn bè người quen biết được thì sao anh?

- Sợ gì hả em, Linh hiểu mà, anh cũng kể với Linh về em. Linh bảo quý em lắm đấy.

-Thật vậy ạ?

- Ừ, thật.


Vừa đến cửa rạp chiếu phim, Trang đã nhảy phắt xuống xe, cô đưa tay chỉ chỉ vào hầm để xe.

- Anh gửi xe đi em đứng đây chờ anh nhé.

- Ừ, chờ anh nhé.


Đôi má lúm đồng tiền của Trang làm cô bé trở nên rất đáng yêu, mới hôm qua còn khóc thế mà hôm nay Trang như một con người khác hẳn. Cô vẫn lí lắc như mọi ngày. "Chắc cô bé không muốn thể hiện là mình buồn rồi về nhà lại khóc một mình cho mà xem", Tùng nghĩ thầm trong bụng như thế. Đây là lần đầu tiên cô và anh đi xem phim, mọi lần hai người chỉ toàn đi ăn rồi đi uống café, đến những nơi để có thể nói chuyện được, vì Trang sợ mọi người hiểu nhầm. Sợ ai đó nhìn thấy mình vừa chia tay người yêu đã đi với người khác.


- Anh ơi, xem phim này nhé.

- Phim ma hả em, có sợ ma không mà dám xem.

- Hì, em có sợ, nhưng có anh đi cùng, em ứ sợ.

- Ừ, hôm nay cô thích gì tôi cũng chiều hết.

- Thế mua vé xong, anh mua bắp rang bơ với cả pepsi cho em nha.

- Dạ vâng ạ ạ ạ. - Tùng kéo dài giọng ra khiến cả hai người cùng bật cười


Anh cảm thấy vui vui, lâu quá rồi anh chưa được đi xem phim, vì cả anh và Linh đều bù đầu với công việc, Linh cũng chẳng thích đi xem phim, cô cho rằng mình hết tuổi ấy rồi. Cô và anh thường đến nhà nhau, ăn tối và làm những việc chỉ người lớn mới hiểu. Yêu nhau cũng đã lâu nên cũng nhàn chán dần, ko ngọt ngào lãng mạn như hồi mới yêu. Vậy là quá đủ cho một buổi đi chơi.


Hai tiếng ngồi trong rạp trôi qua thật nhanh, một bộ phim chẳng có gì thú vị, tình tiết nhạt nhẽo, phim ma mà ma hiện rõ mồn một nhưng đôi bàn tay nhỏ bé của Trang đang siết mạnh lấy anh, cô bé có vẻ rất sợ hãi, mỗi lần Trang hét lên lại khiến anh bật cười. Thật ngộ nghĩnh, anh cảm giác trái tim mình đang loạn nhịp.


- Anh về nhé, em cám ơn, hôm nay em rất vui.

- Sao lại cám ơn, em không coi anh là bạn à. Hôm nay anh mời em đi rồi, hôm sau em phải mời anh đi chơi đấy nhé.

- Dạ, rõ ạ.


Tùng phóng xe đi về, mùi hoa sữa phảng phất trong không gian, anh thấy yêu đời lạ, Trang như một luồng gió mới thổi mát tâm hồn anh, một cảm giác mà lâu rồi anh chưa thấy có. Đang miên man trong cảm xúc lâng lâng bất ngờ chuông điện thoại reo, là Linh gọi.


- Alo, anh đây.

- Anh đang trên đường à, anh vừa đi đâu về thế?

- À, hôm nay phòng anh liên hoan, mọi người rủ nhau đi nhậu nhẹt em ạ! Sao thế tình yêu của anh?

- À không, chắc là nhầm anh ạ, cái Nga bạn em nó bảo nhìn thấy anh đi với cô bé nào đó vào rạp chiếu phim. Nhưng em nghĩ nó nhầm vì anh có bao giờ đi xem phim đâu.

- Ui, thế à, lạ nhỉ. Chắc nó nhầm thôi em ạ. - Tùng giật bắn người, một luồng gió lạnh chạy dọc sống lưng.

- Vâng thế thôi anh ạ, anh về nhanh đi anh nhé. Em ngủ đây, yêu anh nhiều.

- Ừ hôn em.


Linh vừa dập máy mồ hôi ứa ra ướt đẫm áo của Tùng, anh chưa bao giờ kể với Linh về Trang như những gì anh nói. Làm sao khi yêu ai có thể chấp nhận chuyện người yêu đưa một cô gái khác đi xem phim được chứ, nhưng làm sao Tùng có thể nói cho Trang là anh đang phải lén lút đưa cô đi chơi. Điều kiện không cho phép, nhưng anh cho rằng mình chẳng làm gì sai cả, chỉ là nên cẩn thận hơn cho các lần sau thôi.


Đã một tuần kể từ ngày đi xem phim, Tùng chưa gặp lại Trang, hai người vẫn gọi điện thoại và nhắn tin cho nhau như thường lệ. Nhưng Tùng bắt đầu cảm thấy một nỗi nhớ đang lớn dần lên, nỗi nhớ không mang tên tình yêu. Hôm nay Trang gọi điện và mời anh đi chơi, lần này không đi xem phim chỉ đơn thuần đi uống café, cô bé có vẻ gầy hơn, đôi mắt ẩn chứa một nỗi buồn sâu lắm. Anh muốn hỏi nhưng sợ sẽ khiến Trang buồn hơn nên lại thôi. Buổi nói chuyện không nhiều tiếng cười, chỉ là những khoảng lặng, anh để yên cho cô thả sức mà suy nghĩ cùng tách café được khuấy liên tục.


- Làm bồ thì có thể yêu được không hả anh?

- Không em ạ, bồ là bồ, còn người yêu là người yêu.

- Sao lại thế ạ? Anh chắc mình sẽ không yêu bồ chứ, có ai nói trước được gì đâu?

- Anh hiểu anh mà, anh biết phân biệt rõ ràng giữa thích và yêu, giữa người yêu và bồ em ạ.

- Uh, anh tự tin nhỉ.

- Anh chỉ nói thế thôi, còn em là em, em không phải là bồ của anh nghe chưa?

- Anh ko nói với chị Linh, Em cũng ko nói với ai. Mọi chuyện đều kín. Thì làm sao ai biết được.

- Như vậy chẳng khác nào nhăng.

- Em có nói vậy thôi chứ có gì đâu, ta về thôi anh.

Trang đứng dậy, cái thân hình nhỏ bé ấy thể hiện rõ cô đang mệt mỏi lắm, nhưng cô vẫn cười thật tươi với Tùng mỗi khi bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn cô.

- Anh đội mũ bảo hiểm cho em đi.

- Hả, anh chưa đội mũ cho ai bao giờ đâu đấy, kể cả chị Linh.

- Thì anh đội cho em, có gì khó đâu mà.

- Ừ.


Vừa cúi xuống để gài dây mũ, Trang bất chợt thơm nhẹ vào má Tùng và nói khẽ: "Em thích anh, thật đấy. Từ mai em sẽ làm bồ anh." Câu nói và cái thơm bất ngờ khiến Tùng bất động. Anh đứng lặng im mất mấy giây, hạnh phúc xen lẫn bối rối. Anh giống đứa trẻ mới lần đầu biết rung động, tim anh như muốn nhảy ra ngoài ***g ngực. Anh muốn nói không, muốn từ chối lời đề nghị của Trang, nhưng chính sự tham lam của người đàn ông ngăn anh lại. Anh thích sự mới mẻ Trang mang đến. Anh gật đầu đồng ý. Kể từ giây phút ấy họ là tình nhân. Sự chung thủy đang dần bị phá vỡ bởi lý trí.


23 giờ 15

Tin nhắn của Trang

- Em nhớ anh

- Anh cũng thế.


23 giờ 30

- Em nhớ anh

- Anh biết rồi mà, anh nhớ Trang lắm.

- Em thích anh.

- Anh cũng thích Em nhiều lắm.

Tùng tủm tỉm cười, càng ngày anh càng cảm thấy thích thú với sự ngộ nghĩnh đáng yêu của Trang.

- Anh thích em nhiều lắm, em ngủ đi nhé. Hôn em.

- Ai cho anh hôn mà anh hôn. Thơm gió thôi. Xì. Em ngủ đây. Mai gặp lại anh nhé.

- Khoan đã, sao lại mai hả em?

- Mai rồi anh biết, anh ngủ đi.

- Mơ về Anh nhé.

11 giờ 30 trưa ngày hôm sau.

- Anh xuống dưới cổng cơ quan đi, em đang ở đấy.

- Sao em lại đến cơ quan anh?

- Anh xuống đi rồi biết.


Tùng vội vàng chạy xuống, anh không hiểu Trang đến cơ quan anh làm gì, mọi người ai cũng biết Linh là người yêu anh, anh sợ ai đấy nhìn thấy Trang rồi lại nói cho Linh. Anh thấy lo lắng thực sự.


- Sao mà anh phải vội vàng thế kia, em có bỏ đi khi anh xuống đâu.

- Vì anh không muốn em chờ lâu. Vừa nói Tùng vừa lấy tay lau những giọt mồ hôi đang rơi lả tả xuống mặt.

- Em nấu ăn trưa cho anh, anh ăn đi. Em về đây. Em bịt mặt thế này sẽ không ai nhận ra em đâu, anh đừng lo.

- Ừ, anh cám ơn, em về cẩn thận nhé.


Anh đứng nhìn theo bóng chiếc xe của Trang cho đến khi cô đi khuất, hộp cơm Trang làm cho anh thật ngon, Tùng cảm động lắm. Chưa bao giờ Linh làm như vậy với anh. Cầm hộp cơm trên tay anh thầm cám ơn Trang, anh thấy mình là một người may mắn.

Hôm sau nữa.


- Lạnh anh nhỉ.

- Ừ. Lạnh. Em ôm anh đi cho đỡ lạnh.

- Không.

- Thế để anh ôm em nhé. Có gì đâu.

- Vâng.


Tùng kéo tay Trang vòng lên để ôm lấy anh. Đôi bàn tay nhỏ bé của Trang và anh đan xen vào nhau. Khoảng cách giữa cô và anh bây giờ gần như không còn nữa. Chỉ còn thiếu một nụ hôn nữa thôi. Anh sẽ chính thức đạt được những gì anh mong muốn.

- Anh hôn em nhé.

- Sao anh hỏi kì thế, không, em không cho.

- Tại sao?

- Vì chưa lãng mạn. Vì nhanh quá. Em muốn tất cả diễn ra từ từ.

- Ừ thế thôi, anh thơm em vậy nhé.

- Uh.


Thơm nhẹ lên đôi má phúng phính của Trang, Tùng cảm thấy mình thay đổi khá nhiều. Không còn cứng nhắc và khô khan như những gì anh biết về mình, những hành động cử chỉ anh chưa từng có trước đây, những thứ anh cho là lố ngớ ngẩn, bây giờ anh làm rất thích thú nữa. 1 cảm giác mới lạ đang đến với anh dường như mới yêu lần đầu.

Hình ảnh Trang lấn chiếm dần trong tâm trí của anh. Lúc nào anh cũng muốn ở bên cạnh cô, đi cùng cô. Lúc nào cũng nhắn tin hỏi hăn quan tâm Trang. Không còn cảm giác tò mò muốn hôn lên đôi môi cô, anh muốn mọi thứ diễn ra thật chậm.


Những ngày tiếp theo, Tùng như quên đi mình có người yêu, anh tràn ngập trong những cử chỉ ngọt ngào dễ thương của Trang. Anh lạnh nhạt với Linh và ít quan tâm Linh hơn trước. Những tin nhắn ngộ nghĩnh, những hành động bất ngờ khiến trái tim của chàng trai 26 tuổi loạn nhịp. Không thừa nhận mình đang dần dần yêu Trang, anh vẫn nghĩ mình là một người biết phân định rõ ràng giữa cảm giác thích và yêu, nhưng những đêm trằn trọc vì nhớ cô khiến anh không thể lí giải nổi. Anh ghen với những ánh mắt khác nhìn Trang, giận dỗi khi cô có những tin nhắn tán tỉnh của những chàng trai khác, nhưng anh không có quyền, anh cố làm như không quan tâm. Trang không là người yêu, cô ấy chỉ là bồ, là người tình của anh mà thôi. Nên anh có chút giới hạn.


- Mưa quá để anh lấy áo mưa ra nhé.

- Không, trú mưa đi anh.

- Muộn rồi mà, em lạnh không? Có sợ về muộn không?

- Trú một tí thôi, không tạnh thì em với anh đi về. Em muốn đứng trú mưa với anh. Lạnh thì em ôm anh.

- Ừ. Dừng ở đây nhé.


Tùng vội vã táp xe vào một mái hiên bên đường. Những cơn giông mùa hạ bao giờ cũng dữ dội. Ôm Trang vào lòng, anh muốn che chắn cho những hạt mưa không làm cho cô thêm lạnh. Từ từ Trang nhướn người lên, chạm khẽ vào môi anh. Nụ hôn đầu tiên của hai người. Dưới những hạt mưa nặng trĩu hai người hôn nhau say đắm, một cảm giác hạnh phúc tràn ngập trong Tùng. Anh nhận ra anh không chỉ thích Trang như anh nghĩ, đó là tình yêu. Anh rung động, anh run, những cảm xúc chỉ tình yêu đích thực mới mang đến cho anh. Anh nhớ mùi hương của Trang đến nồng nàn. Anh muốn Trang là người yêu anh thực sự.


------------------- - Anh và em chia tay thôi!


- Tại...tại…sao lại thế?


Chiếc cốc thủy tinh rơi xuống sàn vỡ toang. Linh ngước lên nhìn Tùng, nước mắt cứ thế chảy ra giàn giụa. Cô biết thời gian gần đây Tùng thay đổi, không còn được quan tâm vỗ về cô như ngày xưa, nhưng cô không bao giờ có thể tưởng tượng anh nói ra lời chia tay. Hơn 3 năm yêu nhau, bao nhiêu khó khăn trắc trở cô cùng anh vượt qua. Tin tưởng anh tuyệt đối, họ dự định cuối năm nay kết thúc bằng một đám cưới . Ai cũng khen tình yêu của họ đẹp. Vậy tại sao anh nói như vậy chứ?


- Anh không tốt, anh không xứng đáng với em…Anh xin lỗi, em không có lỗi gì cả. Là do anh, anh sai.

- Tại sao? - Linh hét lên, cô như điên lên sau câu nói của Tùng, cô chạy thẳng ra trước mặt anh.

- Hơn 3 năm yêu nhau, anh nói một câu anh sai là có thể chia tay được ư? Tất cả những kỉ niệm chúng ta có với nhau anh nói một câu anh sai là rũ bỏ được hết sao?

- Anh ơi, anh đừng như thế này, em sợ lắm, anh đang đùa em đúng không? Anh đừng đùa thế nữa. - Linh ôm chầm lấy Tùng, toàn thân cô run lên bần bật, tiếng nấc ngày một to hơn.

- Em bình tĩnh lại đi… - Giọng nói của Tùng run lên, những giọt nước mắt cũng đang lăn dài trên má anh. Anh cầm tay Linh đẩy cô ra.

- Em đừng khóc, em không có lỗi, là do anh. Anh xin lỗi em. Em khóc thế này, anh thương em lắm…


Đến đây, dường như cảm xúc dằn vặt tội lỗi khiến Tùng không còn kìm chế nổi nữa. Anh bật khóc, hai con người từng yêu nhau, từng hạnh phúc giờ đây đứng trước mặt nhau khóc. Khóc cho một cuộc chia ly. Chia ly hoàn toàn.


- Anh có người yêu khác rồi đúng không? - Linh cúi mặt xuống, bước lùi ra khỏi vòng tay của anh, gióng nói của cô bỗng nhiên đanh lại.

- Anh…

Chưa bao giờ Tùng thấy Linh giận dữ như vậy. Cô đẩy mạnh anh ngã xuống sàn.

- Anh đúng là không xứng đáng có được tình yêu của tôi. Đồ đểu.


Linh chạy nhanh ra khỏi cửa, bóng của người con gái đoan trang nết na ấy cứ ngày một khuất dần. Bỏ lại sau lưng một người đàn ông ôm mặt khóc, khóc ân hận cho tội lỗi mình gây ra. Anh không biết mình đang làm gì nữa. Khóc để chấp nhận từ nay sẽ mất hoàn toàn người con gái từng là của mình. Anh đau. Anh buồn.


- Trang, anh yêu em.


- Yêu em? Anh chỉ được nói thích em thôi. Anh có người yêu anh, em chỉ làm bồ của anh thôi mà.


- Không, anh chia tay chị Linh rồi. Anh muốn làm người yêu em thực sự. Thế nên Anh quyết định chia tay Linh để đến với Em. Muốn em là của anh. Anh yêu em mất rồi. Yêu nhiều lắm.


- Yêu?


Trang mỉm cười một nụ cười nửa miệng, cô nhìn anh, một ánh nhìn tinh quái. Chưa bao giờ cô nhìn anh như vậy, ánh mắt sắc lém, quái dị, anh thấy sợ anh mắt ấy.


- Anh biết không? Em từng hi vọng anh không giống như những người con trai khác, em vui nhiều lắm khi ở bên anh, ấm áp nhiều lắm khi được anh chăm sóc. Nhưng anh cũng như Nguyên, cũng sẵn sàng rũ bỏ hơn 3 năm tình yêu gắn bó với 1 người anh yêu để chạy theo một người con gái khác. Người đã tạo cho anh cảm giác mới mẻ.


- Đấy là ngày xưa thôi, ngày xưa anh ham hố, anh không tốt. Nhưng anh yêu em là thật.


- Anh đừng nói thế, đến khi anh gặp một người khác, người làm anh mới mẻ hơn em, thì em cũng như chị Linh thôi.


- Anh...


- Cuộc sống này để gắn bó với nhau đâu chỉ có 3 năm mà còn sống với nhau qua bao khó khăn khác cơ anh ạ. Làm sao e có thể tin rằng sau này 1 người đàn ông ko tôn trọng những gì họ đang có để chạy theo niềm vui mới chứ.


- Hãy nghe anh giải thích. Anh yêu Em thật lòng mà..!


- Không! Anh cũng đã rất yêu chị Linh. Và giờ Anh nói yêu Em ư? Làm sao E có thể chấp nhận tin được. Chỉ vui thôi Anh à.


- Em không tin anh sao?


- Tin ư? Em không tin anh. Tin sao được chứ khi anh có thể lừa dối người anh yêu trong suốt một thời gian dài như vậy. Giả sử chị Linh là Em và anh là Nguyên đi? Cảm giác bây giờ của chị ấy em hiểu mà.


- Cho anh một cơ hội, anh sẽ làm em tin anh.


- Không anh ạ, chưa bao giờ em nghĩ rằng mình yêu anh. Đã làm bồ không có chỗ cho tình yêu. Chúng mình chấm dứt chuyện này ở đây thôi. Từ mai, em không cần bồ nữa. Em đủ tự tin để bước tiếp rồi. Em sẽ lại yêu và chắc chắn không bao giờ em làm bồ của người khác nữa đâu anh. Em sẽ không dùng phép thử cho 1 t/y như này nữa. Chúc anh hạnh phúc.


- Trang....


Trang quay lưng bước đi, Tùng ngã khụy xuống đất. Tê tái và cô đơn bao trùm lên anh và cả không gian. Giờ đây chỉ còn lại một mình Tùng đứng trên con đường rộng thênh thang.


Anh từng nghĩ mình là một người may mắn, anh có tất cả người yêu và người tình, nhưng bây giờ anh là kẻ trắng tay.


Mất tất cả. Danh dự và niềm tin.


Mất hết những năm tháng bao năm anh đã tìm kiếm được gây dựng nó.


Một lần nữa anh khóc.


Những giọt nước mắt muộn màng..

Nguồn Cảm Xúc trên G+